Cộng đồng

Bảo tồn, phát huy bền vững giá trị di sản văn hóa thời Nguyễn

11:19, 05 Tháng Mười Hai 2019

(DSX) - Trong thời gian qua, quy mô, tầm vóc và giá trị to lớn của các di sản văn hóa cung đình thời Nguyễn, cũng như những thành quả của công tác nghiên cứu, bảo tồn và phát huy giá trị các loại hình di sản luôn được đánh giá cao.

Ngọ Môn Huế/Báo Hà Nội Mới

Huế là một trong những đô thị quan trọng có bề dày lịch sử và văn hóa, là đô thị phản ánh quá trình phát triển đỉnh cao của đất nước qua gần 4 thế kỷ kể từ năm 1636, đặc biệt là giai đoạn cuối thế kỷ XVIII đến nửa đầu thế kỷ XX với tư cách là Kinh đô của đất nước Việt Nam thống nhất qua các triều đại Tây Sơn và triều Nguyễn. Các công trình được kiến tạo ở Cố đô Huế khẳng định chủ quyền của một quốc gia, sự điều hành thống nhất của nhà nước mà ngày nay những công trình đó đã trở thành những di sản vô giá của nhân loại.

Có thể nói rằng, hiếm thấy ở các nước trên thế giới trong một khu di sản nhưng được UNESCO ghi danh 5 danh hiệu cao quý: Quần thể di tích Cố đô Huế được công nhận là Di sản văn hóa thế giới năm 1993, Nhã nhạc cung đình Huế là kiệt tác di sản văn hóa phi vật thể và truyền khẩu của nhân loại năm 2003 (nay gọi là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại) và 3 Di sản tư liệu Thế giới khu vực châu Á - Thái Bình Dương gồm: Mộc bản triều Nguyễn được công nhận 2009, châu bản triều Nguyễn được công nhân năm 2014 và thơ văn trên kiến trúc cung đình Huế được công nhận năm 2016. Đây là một kho tàng đồ sộ và vô giá về di sản văn hóa vật thể và phi vật thể, hàm chứa nhiều giá trị nổi bật toàn cầu về di sản văn hóa, lịch sử, địa lý, tư tưởng, chính trị, quân sự, ngoại giao, pháp chế, triết học, giáo dục, văn hóa nghệ thuật… dưới triều Nguyễn.

Với những nỗ lực thiết lập và duy trì sự hài hòa, cân bằng động giữa bảo tồn và phát triển bền vững theo tinh thần công ước của UNESCO. Huế đã triển khai có hiệu quả các mặt hoạt động tương đối toàn diện để bảo tồn Quần thể di tích theo hướng: Thống nhất về mặt quản lý nhà nước đối với khu di sản; xây dựng quy hoạch bảo tồn, kế hoạch quản lý khu di sản và các dự án bảo tồn và phát huy di sản văn hóa bao gồm vật thể và phi vật thể.

Triều Nguyễn là triều đại quân chủ cuối cùng tại Việt Nam, với gần 400 năm tồn tại (1558-1945), các chúa Nguyễn và vương triều Nguyễn đã để lại cho dân tộc và cho riêng Huế những di sản văn hóa vô cùng phong phú và mang giá trị đặc biệt. Vì vậy, để có thể bảo tồn, phát huy bền vững giá trị di sản văn hóa thời Nguyễn, nhiều thách thức đặt ra trước mắt cần giải quyết như: cần có cơ chế, chính sách riêng phù hợp; duy trì sự hài hòa, cân bằng giữa bảo tồn và phát triển; xác định rõ trách nhiệm cũng như cam kết của các quốc gia thành viên UNESCO trong việc thực hiện công ước về bảo vệ di sản văn hóa thế giới; sự quan trọng của các giá trị văn hóa các địa điểm di sản, các giá trị văn hóa cần được bảo vệ bao gồm tính lịch sử của di sản và tất cả các yếu tố vật chất và tinh thần; chú trọng tính nguyên bản, tính hợp tác quốc tế trong bảo tồn… Từ đó giúp Thừa Thiên Huế nhìn nhận, đánh giá một cách đầy đủ các giá trị của di sản, làm cơ sở cho việc xây dựng, ban hành các chính sách, chiến lược mới để bảo tồn, gìn giữ và phát huy tài nguyên văn hóa phong phú và độc đáo của Cố đô Huế.

N.T (t/h)

 

 

Tin liên quan