Thế giới

Pháp: Chiến lược phát triển di sản tự nhiên thế giới (phần 1)

21:14, 13 Tháng Mười Hai 2012

(DSX)- Chiến lược di sản tự nhiên thế giới dựa trên các tài liệu của Ủy ban Di sản thế giới với sự hỗ trợ tài chính từ Quỹ tín thác Hà Lan tại UNESCO. Chiến lược này tập trung chủ yếu vào các sáng kiến phát huy công tác di sản tự nhiên bao gồm quản lý di sản, phương pháp tiếp cận hệ sinh thái, bảo tồn đa dạng sinh học nhằm thu lại hiệu quả cao nhất.

Vùng đầm phá ở New Caledonia.Một di sản thiên nhiên của Pháp được UNESCO công nhận năm 2008. Nguồn:Wikipedia

I. Giới thiệu

Trung tâm Di sản Thế giới (WHC) được thành lập vào năm 1992 với tư cách là Ban Thư ký Công ước Di sản Thế giới. Việc thành lập WHC là điều kiện để phát triển Di sản Tự nhiên và Văn hóa Thế giới. Hiện nay có 182 quốc gia tham gia Công ước và 830 di sản thế giới, và con số này được dự kiến ​​sẽ tăng lên hơn 1.000 vào cuối thập kỷ này. Việc tích cực ghi nhận các địa điểm mới là một dấu hiệu tích cực của nền chính trị toàn cầu và sự hỗ trợ của cộng đồng cho Công ước Di sản Thế giới.

Khái niệm về Di sản tự nhiên được xác định theo quy định tại Điều 2 của Công ước và tiếp tục được xây dựng trong Hướng dẫn hoạt động Di sản thế giới, bao gồm các tiêu chuẩn và điều kiện cụ thể về tính toàn vẹn để đánh giá giá trị toàn cầu nổi bật của các di sản tự nhiên Thế giới có tiềm năng. WHC làm việc chặt chẽ với các cơ quan tư vấn kỹ thuật, Liên minh Bảo tồn Thế giới (IUCN) để đảm bảo việc bảo vệ lâu dài và bảo tồn di sản thiên nhiên được ghi nhận cũng như các giá trị Di sản Thế giới của chúng.

Chiến lược phát triển di sản tự nhiên thế giới bao gồm việc thực hiện nhiệm vụ giám sát phối hợp với các cơ quan quản lý trang web để đánh giá tình trạng bảo tồn các di sản thế giới, cung cấp hỗ trợ kỹ thuật và xây dựng năng lực trong các quốc gia thành viên.

Trong những năm qua WHC đã mở rộng phạm vi của các quan hệ đối tác và chiến lược can thiệp cũng như nâng cao đáng kể nguồn tài nguyên ngoài ngân sách. Uỷ ban Liên Hiệp Quốc (UNF) đóng một vai trò quan trọng trong nỗ lực này, và các tổ chức bảo tồn quốc tế phi chính phủ như Tổ chức Bảo tồn Quốc tế (CI), Tổ chức động thực vật Quốc tế (FFI), Tổ chức Bảo tồn Thiên nhiên (TNC), Hiệp hội bảo tồn động thực vật hoang dã (WCS) và Quỹ thế giới về tự nhiên (WWF) là những điển hình trong việc mở rộng phạm vi các hoạt động được thực hiện bởi WHC. UNF hỗ trợ cho việc bảo tồn đa dạng sinh học và sẽ tiếp tục là một nhân tố thúc đẩy quan trọng trong các hoạt động của Trung tâm di sản thiên nhiên. WHC sẽtiếp tục duy trì mối quan hệ chặt chẽ với các cơ quan tư vấn của mình tại tổ chức di sản thiên nhiên (IUCN) và với tất cả các đối tác tham gia thực hiện dự án, đa dạng hóa bản chất của sự hợp tác.

Vùng đầm phá  New Caledonia. Nguồn: wikipedia

II. Phân tích các nỗ lực và thành quả

Trong khi duy trì trách nhiệm cốt lõi của mình là phục vụ cho các nhu cầu của Ban thư ký Công ước Di sản Thế giới, đội ngũ phụ trách về di sản thiên nhiên của WHC tiến hành một loạt các hoạt động bắt nguồn từ UNF được hỗ trợ và các dự án ngoài ngân sách; và từ các mối quan hệ đang phát triển với các tổ chức bảo tồn phi chính phủ.

Nhiều người trong số họ nhấn mạnh các cách thức phi truyền thống mà tại đó Công ước Di sản Thế giới có thể được thừa hưởng từ cả UNESCO và các tổ chức có liên quan khác để thúc đẩy việc bảo tồn Khu di sản thế giới, tích hợp chúng với bối cảnh phát triển lớn hơn. Một số mục đáng chú ý bao gồm:

·         Dự án phối hợp

Một danh mục đầu tư của 24 dự án trị giá gần 40 triệu đô la Mỹ đặt mục tiêu vào 48 địa điểm ở 26 quốc gia (trong đó phần lớn được tài trợ bởi UNF và liên quan đến các hoạt động với CI, FFI, ​​TNC, WCS, IUCN và WWF).

·         Đa dạng hoá các nguồn tài chính:

Từng bước đa dạng hóa nguồn tài chính ngoài ngân sách với sự hỗ trợ gần đây nhận được từ các tổ chứcmôi trường toàn cầu Pháp ngữ  (FFEM), Quỹ MacArthur, Tổ chức vòng tròn lớn và Chính phủ Bỉ, Ý và Vương quốc Anh.

·         Đổi mới cơ chế tài chính cho việc bảo tồn:

Thành lập một Cơ sở phản ứng nhanh (RRF) để tạo kênh gây quỹ khẩn cấp cho các địa điểm đa dạng sinh học của di sản thế giới; tham gia vào ủy ban cố vấn kỹ thuật cho Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc - Môi trường toàn cầu (UNDP-GEF) - sự bền vững tài chính cho hệ thống quốc gia của các dự án Khu bảo tồn.

·         “Người giao dịch” trung lập:

Thỏa thuận môi giới cho các địa điểm di sản thế giới như là các khu vực "không di chuyển" để khảo sát và giải trình với Hội đồng Quốc tế về Khai thác mỏ và kim loại (ICMM), với tổ chức Shell quốc tế; giúp các cuộc đàm phán giữa lực lượng gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc và quân đội nổi loạn liên quan đến Mối quan tâm là di sản thế giới; là trung gian giữa cơ quan quản lý Di sản thế giới và Tổ chức Shell quốc tế trong việc xác định và thực hiện dự án chia sẻ kỹ năng lập kế hoạch kinh doanh.

·         Sức mạnh của sự kết hợp:

Triệu tập cuộc họp giữa các nhà tài trợ quốc tế, Hội nghị khoa học và triển lãm bảo tàng hỗ trợ việc bảo tồn của năm Di sản Thế giới  Cộng hòa Dân chủ Congo, triệu tập một cuộc họp quốc tế của các bên liên quan đến hoạt động bảo tồn rừng (2005) và biển (2002) để phát triển các chiến lược bảo tồn Di sản thế giới rừng và biển với sự tham gia của IUCN, CI, FFI, WCS và WWF, điều phối sự tham gia của nhiều tổ chức phi chính phủ vào các dự án cấp độ bao quát (FFEM về chống ăn thịt thú rừng); gắn kết các cộng đồng địa phương và các bên liên quan đến phát triển bền vững cũng như xã hội dân sự để họ trở thành người đề xướng choviệc bảo tồn các địa điểm Di sản Thế giới.

·         Đạt được sự công nhận quốc tế nâng cao:

Công ước Di sản Thế giới đã được xác định như là một chủ đề xuyên suốt tại Hội nghị các Công viên thế giới thứ năm ở Durban (2003), cho thấy công nhận ngày càng rõ rệt rằng Công ước là một công cụ định hướng hành động được xem xét bởi các bên liên quan đến hoạt động bảo tồn trên toàn thế giới. Đã tham gia vào “nhóm liên kết Công ước Đa dạng sinh học" (BLG) được dẫn dắt bởi Công ước về Đa dạng sinh học của Liên Hợp Quốc (CBD), và ký kết tuyên bố về Đa dạng sinh học và Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ (MDGs) tại Hội nghị thượng đỉnh nhà nước trong tháng 9 năm 2005. Có chỗ đứng trong các cuộc thảo luận và hội họp của các cơ quan liên chính phủ mà các quyết định có thể ảnh hưởng trực tiếp đến các di sản thế giới (ví dụ như Tổ chức Hàng hải quốc tế, Diễn đàn Liên Hiệp Quốc vềRừng, Ngân hàng Phát triển, vv).

·         Khuyến khích và phổ biến thông tin:

Để hoàn thành sự uỷ thác thanh toán bù trừ của Trung tâm , một khoản đầu tư khá lớn đang được đưa ra trong việc thiết kế hệ thống quản lý thông tin có thể nâng cao năng lực của Trung tâm trong việc xử lý thông tin mới về các địa điểm di sản thế giới. Một phần hoàn toàn mới cho các dự án đặc biệt được xây dựng tại  hệ thống quản lý thông tin để có thể nắm bắt được các  nhu cầu bảo tồn di sản thế giới và khuyến khích hỗ trợ đóng góp đối với hoạt động này.

Tầm nhìn và chiến lược cho hoạt động về di sản thiên nhiên WHC được xây dựng trong phần tiếp theo đã được phát triển trong bối cảnh của nền tảng và các thành tựu nói trên.


Ảnh minh họa. Nguồn: wikipedia.


Hồng Nhung biên dịch (theo nguồn: whc.unesco.org)



Tin liên quan